Thứ Tư, 11 tháng 5, 2016

Cô bạn thời đại học.

Thời đại học tôi có một cô bạn rất hay ho, tuy không thân nhưng tôi vẫn hay dõi theo cô ấy. Cô ấy là một người hài hước, nghịch vô cùng, mỗi ngày đi học đều dùng nụ cười có năng lượng mặt trời tỏa sáng. Cô hát hay, nhảy giỏi và vẽ đẹp. Mấy bức tranh cô vẽ khá là hắc não tôi. Cô cao ráo với mái tóc dài và gu thời trang khá hầm hố. Chung quy cô là mẫu con gái mạnh mẽ, khoáng đạt và năng động. Mỗi khi vui thì cô ríu rít hát ca, mỗi khi buồn thì im lặng ngồi vẽ, ngồi một lần có khi đến năm, sáu tiếng.  

Cô có một anh chàng, hình như quen từ cấp hai ấy, hai người vừa gắn bó lại vừa hiểu nhau, yêu từ thời trẻ con ngây ngô đến khi bước ra trường lao vào cuộc sống. Cạnh nhau hơn sáu năm, lại yêu xa thêm năm năm khi anh chàng ta lấy được học bổng về nghành quay phim gì đấy. Lúc trước tôi cùng bạn luôn ngưỡng mộ khi nhìn vào họ. Luôn luôn ngọt ngào, luôn gắn kết, luôn mong nhớ là những gì có thể liên tưởng đến tình yêu của họ. Và rồi sau năm năm chờ đợi, năm năm xa cách, cuối cùng chàng cũng về mọi người ạ. Không cần nói cũng có thể tưởng tượng cô ấy hạnh phúc đến thế nào đâu. Và tôi thì mong chờ một tấm thiệp cưới. Mọi chuyện thật hoàn hảo rồi anh chàng lại nói với cô rằng "anh không thuộc về nơi này" chỉ một câu nói thế thôi, chỉ một cái gật đầu nhẹ, cuộc tình gần chục năm của cô tan vỡ.  

Cô lặng lẽ đăng dòng trạng thái "single" trong sự bàng hoàng của mọi người. Cô không khóc, không nháo, không níu người ấy quay lại, cô cứ vậy mà mạnh mẽ buông tay cho người ta đi, đi đến nơi người ta nghĩ người ta thuộc về. Và rồi cô trở nên xinh đẹp hơn bao giờ hết. Cô nhuộm tóc vàng óng, trang điểm và tạo ra những bộ ảnh rất đẹp. Tôi và mọi ng đã thấy cô mạnh mẽ như vậy đó, nói cười, không ngừng cố gắng, dù cho người cô yêu đã không còn cạnh cô.  

Tôi có lẽ cũng đã nghĩ cô đã tìm lại được bình yên rồi, tôi vẫn thấy cô đăng những clip nhạc, những clip nhảy, cả mấy bức tranh hắc não tôi nữa. Cho đến khi nghe được bài cover "Gửi anh tình yêu của em", cô ấy hát câu " thà rằng mình chia tay nhau, để anh bước đi trên con đường anh đã chọn" tôi lại nhìn thấy nỗi buồn trong mắt cô ấy. Giọng cô hơi run một chút, ánh mắt cô buồn. Tôi cảm nhận được chút nỗi lòng của cô ấy. Vậy mới thấy không phải cứ khóc lóc thảm thiết mới là đau. Có những người họ lại im lặng với nỗi đau ấy, im lặng đến cùng cực và rồi nỗi buồn đọng trên người họ, rồi bao giờ nỗi đau ấy mới tan đi? Tôi cũng không biết được. Tôi nghĩ nó sẽ đọng lại, đọng lại ở đâu đó trong tim bạn tôi, và rồi nó sẽ mọc kén, nó ẩn đi không còn thấy được nữa. Giống như cây kim ở trong cái bọc, nỗi buồn đó sẽ được bọc lại kỹ càng trong tim bạn tôi. Nhưng nếu không cẩn thận cô ấy sẽ bị nó đâm phải, sẽ lại buồn như khi cô hát câu hát đó. Những câu hát cứ da diết mãi...

Thứ Năm, 28 tháng 4, 2016

Hà Nội, ngày cuối cho một tình yêu.


Gửi em, người con gái Hà Nội trong lòng tôi.

Tôi đã đến Hà Nội vào thứ sáu tuần trước với hy vọng mong manh tìm lại tình yêu của tôi và em, với mong muốn trong tuyệt vọng là được gặp lại em lần cuối cùng, với một nổ lực cuối cùng cho chính tôi. Vé là do em đặt trước, lý do là chúng ta quá nhớ nhau. Vậy sao em nỡ bỏ tôi một mình như vậy?

Hà Nội trước kia không có tôi, chỉ có em và tình yêu củachúng ta. Hà Nội hôm nay có tôi và em nhưng lại không có tình yêu của chúng ta. Buồn cười thật đó em. Buồn đến mức ngoài cười ra tôi cũng chẳng thể làm gì. Tim tôi vốn không bị gì sao lại đau thắt đến vậy hả em?

Chào đón tôi là không khí u ám đầy sương mù. Mình tôi bướcxuống sân bay, ngóng chờ một gương mặt, tìm kiếm một thân ảnh thân quen. Nhưng chỉ có tôi và những con người xa lạ. Xe buýt số 7 vẫn ở đó như đang chờ tôi, nhưng không, tôi lên xe số 17về Long Biên. Tôi sợ nếu đi chuyến xe số 7 đó sẽ không kìm được mà bước đến nhà em, mà đến đó với tư cách gì đây em...

Mọi thứ tồi tệ lắm em ạ. Trời tối dần, Google map thì lại hư, hỏi đường thì lại bị làm ngơ... Đáng lẽ chỉ đi bộ 15' mà tôi lại lạc đến những hai giờ đồng hồ. Mệt lả và cô độc trong khách sạn, tối đó tôi làm cách nào vào giấc ngủ tôi cũng ko biết, rồi lại thức giấc vào ba giờ sáng, lại đau đáu một nỗi nhớ niềm thương. Sáng thứ bảy tìm quán nộm em hay chở tôi đến ăn cũng lại lạc, lạc mãi lạc mãi. Lạc mất cả em rồi.

Sáng chủ nhật, tôi ngồi yên trong khách sạn đợi em. Tôi đã để trạng thái trên zalo hy vọng rằng em sẽ đến, gặp nhau, cùng nhau trải qua 1 ngày như trước kia, rồi sau đó mặt đối mặt mà nói lời chia tay trong bình yên. 6h sáng đến 12h trưa, chỉ là vô vọng. Tôi thuê một chiếc xe, mò mẩm qua nhà em. Sau gần một năm chưa đến vậy mà có thể chạy một mạch sang tận nhà em. Nhà mới xây to thật em ạ. Em thấy tôi có giỏi không? Trên đường đi cũng lướt qua vô vàng kỷ niệm em ạ. Lotte vẫn sừng sững nơi
đó, tôi nhớ lần ở Hà Nội 10 ngày, chúng ta cũng ở suốt trong đó. Có một hôm em phải đi học, tôi ngồi trong đấy đợi em, rồi bỗng nhiên tôi thấy nhớ em quá, lại tự đi tìm em với mong muốn gần nhau dù chỉ là một chút. Tôi đi bộ qua công viên Thủ Lệ, đến ngôi đền gì đó, trong khi đó em tan học lại chạy vào
Lotte đón tôi mà không gặp, rồi tôi lại phải quay lại công viên, trên tay em là hai hộp cơm, cơm gà sốt me em nhỉ. Chúng ta ăn trưa trên công viên, bình yên như vậy đó em, kỷ niệm lại vụt tắt. Tôi nhanh chóng chạy đến nhà em rồi, lại quay ngược lại, không dám nhắn cũng không dám gọi, tôi hứa với em là khônggọi phiền em rồi mà.

Tôi lại chạy sang hồ Tây, thì ra nó gần nhà em đến vậy, có lẽ cung đường tôi chạy cũng là cung đường em đạp xe mỗi ngày. Tôi chẳng thể chạy với tốc độ tình yêu mà khi xưa em chở tôi, tôi chạy nhanh như một người Sài Gòn, chạy mãi chạy mãi, đến ngõ cụt em ạ. Đến đường Nghi Tàm tôi lại ko biết làm sao để đi, thế là tôi dạo quanh con đường gốm sứ. Ngày xưa ấy em hay đèo tôi đi vì tôi rất thích đoạn đường này. Em nhớ không, cũng lần đến Hà Nội 10 ngày đấy, tôi lên kế hoạch đi bộ hết con đường, sáng đó em đi học, tôi thì bật chế độ máy bay để tiết kiệm pin, trưa tan em ko gọi được, em lại phi xe từ trường sang tìm tôi, vốn dĩ mình hẹn chiều gặp lại cơ mà. Cả con đường dài vậy em vẫn tìm thấy tôi, mình có duyên với nhau đến thế cơ mà. Nếu không có duyên sao xa xôi vạn dặm vẫn quen biết và yêu nhau thế này... Hôm đó tôi cùng em ngồi tại nhà chờ xe buýt, lại cùng nhau ăn cơm gà sốt me, hôm đó hình ảnh em chạy xe trong nắng đến đón tôi đã ghi sâu vào tâm trí. Rồi tôi lại chạy sang cầu Long Biên, nhưng không thể ngắm hoàng hôn nữa em ạ. Mặt trời trốn mất rồi, những chiếc xà lang chở cát em thích vẫn vậy chạy ngang cầu, cầu Long Biên vẫn rung, sông Hồng vẫn chảy, chỉ có tình yêu của em là không còn mà thôi. Về lại khách sạn, trái tim tôi dường như chết lặng rồi. Tôi lại ngồi yên đó mà chờ em. Thỉnh thoảng lại chạy ra ban công ngóng trông điều gì đó. Mỗi lần một chiếc xe màu trắng vụt qua, tôi lại thắt lòng một lần rồi một lần. Rồi lại lấy xe, chạy quanh bờ hồ, chạy mãi chạy mãi không biết bao nhiêu vòng. Thế là chủ nhật của tôi kết thúc...

Sáng thứ hai, với mong muốn của tôi, bạn tôi lại chở tôi đến những nới chúng ta từng đi, công viên Yên Sở vẫn vậy, Royal city vẫn vậy, cá koi vẫn bơi, khu vui chơi vẫn mở, quảng trường vẫn đông người, highland coffee vẫn ở đó. Chỉ là những nơi đó giờ không có em. Hà Nội không em buồn lắm em ạ.

Rồi giờ bay cũng đến, tôi phải về nơi thuộc về tôi. Lòng tôi vẫn vậy, vẫn hy vọng ngóng trông em mãi đến khi vào phòng chờ. Tôi quay về rồi, để lại nỗi đau, sự mong nhớ, sự tuyệt vọng, nỗi thống khổ của tôi lại Hà Nội em nhé. Tôi chỉ mang về trái tim mình, những kỷ niệm ngọt ngào và hạnh phúc của chúng ta và tình yêu của tôi. Tôi vẫn yêu em nên không thể bỏ tình cảm ấy ở Hà Nội được em ạ. Thật lòng, từ tận sâu trong tim tôi luôn mong em được hạnh phúc dù người bên cạnh em không phải tôi cũng chẳng sao, tôi chỉ mong muốn người tôi yêu luôn bình yên và hạnh phúc, mong rằng từ đây về sau cuộc sống em luôn tràn đầy tình yêu và tiếng cười, giấc mơ du học em thành công. Tôi biết là thừa nhưng vẫn muốn nói thêm, em đừng tắm khuya nữa, đừng uống rượu bia nữa, đừng hay bỏ bữa sáng, đừng thức khuya em phim hay chơi game...không tốt đâu em.
Sau cuối tôi chào em, chào tạm biệt tình yêu suốt hai năm sáu tháng của chúng ta. Cảm ơn em đã đến và yêu tôi, cảm ơn sự kiên nhẫn và chủ động của em, cảm ơn tình yêu của em. Chào tạm biệt Quỳnh Anh.
Giữa Hà Nội và Sài Gòn ở độ cao của máy bay và mặt đất ngày
19 tháng 4 năm 2016."